Hiển thị các bài đăng có nhãn thieu-lam-son-dong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thieu-lam-son-dong. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Một huyền thoại Sơn Đông

Một huyền thoại Sơn Đông

Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông (TLSĐ) là một trong những Môn phái mạnh và phát triển nhất hiện nay ở Việt Nam. Ngược theo dòng lịch sử để tìm hiểu về nguồn gốc hình thành và phát triển Môn phái ở Việt Nam thì người đã đưa Môn phái TLSĐ từ Trung Quốc vào Việt Nam là Chen Wei Xin, một lương y chuyên bốc thuốc cứu người của tỉnh Quảng Đông.

Những năm cuối thế kỉ 19 sự loạn lạc, nghèo đói, bệnh tật, cướp bóc diễn ra khắp mọi nơi. ở Trung Quốc là sự chiếm đóng của Tư bản Anh Quốc, Pháp, Nhật,… ở Việt Nam - Đông Dương là ách đô hộ của Thực dân Pháp. Đời sống nhân dân vô cùng cực khổ. Các nhóm thảo khấu nổi lên cướp bóc khắp nơi. Tuy nhiên cũng có những anh hùng hào kiệt dám đứng lên đương đầu với áp bức bóc lột, bảo vệ giúp đỡ dân nghèo. Đứng đầu những đám hội âý không ai khác thường chính là những cao thủ của khắp các võ phái lớn nhỏ ở Trung Hoa như Thiếu Lâm, Vĩnh Xuân, Nga Mi,... Bên cạnh đó cũng có không ít những truyền nhân của các môn phái chọn con đường “Bốn bể là nhà” như một phương cách để phản kháng lại chế độ áp bức bóc lột, cứu giúp kẻ khó và cũng là để ngao du thiên hạ. Những nhân vật bản lĩnh này đều có võ công cái thế, khí phách quật cường, phiêu bạt khắp chốn. Họ đi đến đâu cũng kết giao bằng hữu với anh em giang hồ cùng chí hướng, đi đến đâu cũng giúp đỡ bênh vực kẻ yếu thế.

Chính trong thời gian này, ở nhiều tỉnh phía nam Trung Quốc, người ta thường hay nghe tiếng một người Quảng Đông chuyên bốc thuốc cứu người với những bài thuốc độc đáo kết hợp cùng một số phương pháp luyện tập võ công đặc trưng. Đó chính là thầy Trần Vi Xìn (Chen Wei Xin), người được tôn là Tổ sư môn phái nổi danh Thiếu Lâm Sơn Đông hiện nay. Không chỉ là một người có danh trong giới võ thuật lúc bấy giờ, vị Tổ sư họ Trần còn là một thầy thuốc giỏi. Trong suốt cuộc đời lang bạt đây đó đầy sóng gió của mình, ông đã không ngừng rèn luyện nghiên cứu hệ thống võ thuật của mình. Ông dần hoàn thiện và bổ sung cả hai phần võ đạo và y đạo. Chính sự kết hợp này đã khiến ông được mọi người hết sức kính phục, biết ơn. Cùng chính vì điều kiện sinh sống vô cùng khắc nhiệt mà từ trước đến nay, ông không thu nhận đệ tử.

Tuy nhiên, như một định mệnh, sau khi sang dến Việt Nam năm 1921, ông lại thu nạp ba đệ tử người Việt là Trần Ngọc Ninh, Trần Vinh Quang và Nguyễn Văn Thơ - sau này là Trưởng môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông. Ông cùng ba học trò lập một đoàn võ Sơn Đông chuyên đi diễn võ bán thuốc khắp nơi.

Ông Nguyễn Văn Thơ (1915 - 2004) sinh tại Vũ Thư - Thái Bình. Lên mười tuổi ông đã đi theo và thụ giáo võ học của thầy. Sau mấy mười năm theo thầy đi khắp Đông Dương ông đã được truyền toàn bộ sở học tinh hoa của môn Thiếu Lâm Sơn Đông.

Có lẽ sau nhiều năm bôn ba, tung hoành ngang dọc, cảm thấy mình cần phải dừng bước, năm 1937 cụ Trần Vi Xìn cùng các đệ tử quay về Hà nội sinh sống tại phố Hàng Buồm cho đến năm 1978 cụ trở về cố quốc.

Trước khi giải nghệ, cụ cho phép các môn đồ của mình truyền bá rộng rãi nền võ học của Thiếu Lâm Sơn Đông.

· Ông Trần Ngọc Ninh đã mở gánh xiếc lưu động nhưng không thu nhận môn đồ.

· Ông Trần Vinh Quang sau một vài năm sinh sống tại Hà Nội đã vào Nam qui ẩn rồi từ đó không còn tin tức gì nữa.

· Ông Nguyễn Văn Thơ chính thức trở thành Trưởng môn Thiếu Lâm Sơn Đông đời thứ 2. Tuân theo sự chỉ dạy của thầy, ông đã trở về quê hương Thái Bình mở những lò võ đầu tiên của mình.

Năm 1932 Ông trở lại Hà Nội tiếp tục truyền dạy võ thuật đồng thời lập ra một đoàn múa Lân đi biểu diễn khắp nơi. Trong những năm tháng đó ông kết giao thân thiết với nhiều cao thủ các võ phái khác như ông Tiền, ông Khánh, ông Tụng của Thiếu Lâm...

Từ năm 1938 đến năm 1954 là những năm tháng khốc liệt nhưng oai hùng của ông Nguyễn Văn Thơ và các bạn ông. Để có một chỗ đứng cho đoàn Lân của mình trước sự cạnh tranh của hàng chục các đoàn Lân khác, ông và các bạn đã trải qua hàng trăm cuộc thi đấu lớn nhỏ, không ít các cao thủ phải bái phục trước tài nghệ của ông và biệt hiệu "Hắc Phi Hùng - Nguyễn Văn Thơ" bắt nguồn từ đó.

Người ta thấy được từ ông sự uyên bác trong cách đối nhân xử thế, sự tài ba bản lĩnh trong những trận đọ sức, sự đức độ vì y võ xuất chúng. Tất cả những điều đó đã làm cho tiếng tăm của môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông ngày một vang xa.

Ngày 1-3-1954 là một sự kiện đáng ghi nhớ trong cuộc đời của vị Trưởng môn Sơn Đông. Một cuộc thi đấu đối kháng quyền thuật quy mô lớn được tổ chức tại Hà Nội trong suốt mấy ngày liền. Hầu như tất cả các anh tài cao thủ trong giới đều dồn về đây thi đấu. Các cao thủ so tài với nhau ganh đua từng đòn thế, từng thời khắc ra đòn. Luật đấu loại trực tiếp dường như càng làm cho không khí các trận đấu thêm ngột ngạt căng thẳng. Rõ ràng đây không chỉ còn là một giải thi đấu thông thường mà sự chiến thắng còn là vinh dự của cá nhân và toàn môn phái. Với hậu thế cuộc đấu đài ấy dường như là một truyền thuyết, một câu truyện vô cùng đẹp đẽ về vị Trưởng môn này. Bằng chứng cho điều đó chính là chiếc cúp vô địch do đích thân ngài Thủ Hiến Bắc Việt trao tặng cho ông. Đến nay chiếc cúp này đã trở thành vật gia bảo của môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông, một kỷ vật vô giá của vị Tổ sư đời thứ 2 truyền lại cho đời đời các thế hệ đệ tử của bản môn. Đó là bảo vật luôn gợi nhớ quá khứ hào hùng oanh liệt của các vị Tổ sư và cũng là động lực để các đời đệ tử, đệ tôn noi theo làm rạng danh môn phái. Hiện nay chiếc cúp này đang được lưu giữ bảo quản ở Tổng Đàn - Võ đường chính của môn phái tại 244 Lương Yên - Hà Nội.

Sau ngày giải phóng Thủ đô và trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ông Nguyễn Văn Thơ đã làm việc tại nhà máy xay Lương Yên và tham gia huấn luyện võ thuật cho các tự vệ của nhà máy. Khi đất nước thống nhất ông nghỉ hưu, mở võ đường tại nhà riêng của mình. Cũng chính trong thời gian này, ông đã thu nhận rất nhiều môn đồ xuất sắc như võ sư Hùng, võ sư Khang, võ sư Tùng, võ sư Lợi, võ sư Hải, võ sư Khanh, HLV Long, HLV Thắng và nhiều võ sư HLV khác... Chính những đệ tử này là thế hệ thứ ba tiếp bước ông làm rạng danh môn phái.

Theo trào lưu chung của võ thuật, các học trò của ông không chỉ nắm bắt và tập luyện những tuyệt học của môn phái, mà họ còn tham gia, đóng góp vào các môn võ thuật thể thao đỉnh cao khác như Wushu- Sanshou, Taolu, Judo,…Tuy vậy, trong những võ đường Sơn Đông hay trong cả các lớp đào tạo huấn luyện vận động viên võ thuật thể thao do các võ sư, HLV của môn phái phụ trách, họ vẫn thường nhắc đến ông như một người thầy mẫu mực, một người cha, người ông đáng kính.

Năm 1982 Sở TDTT Hà Nội có chủ trương khôi phục lại các môn võ cổ truyền, ông Nguyễn Văn Thơ đã âm thầm chuẩn bị cho đợt ra mắt đầu tiên của môn phái.

Năm 1987 các môn đồ của ông chính thức ra mắt trước công chúng trong Hội diễn võ thuật Hà Nội và đã gây được tiếng vang lớn. Với sự thể hiện những bài quyền thuật, thương thuật,… đặc trưng vô cùng độc đáo và sự phô diễn công phu đặc dị của môn phái, khán giả Hà nội nói riêng và nhiều tỉnh thành trong cả nước nói chung đã yêu mến hơn, khâm phục hơn tuyệt học Sơn Đông.

Trong những năm tiếp theo 1988-1990 các môn đồ của ông như Võ sư Trịnh Đức Hùng, Dương Ngọc Hải,… đã dành được rất nhiều huy chương các loại trong những Hội diễn võ thuật của Thủ đô, khu vực phía bắc và toàn quốc. Đặc biệt có Võ sư Trịnh Đức Hùng và Trần Hải Yến đã được vinh dự lựa chọn tham gia đoàn võ thuật của Việt Nam đi biểu diễn thi đấu tại Liên Xô cũ. Với các tuyệt kỹ của môn phái anh Trịnh Đức Hùng đã để lại những ấn tượng vô cùng mạnh mẽ tại những nơi mà đoàn đã đến tham gia.

Năm 1987, ông Nguyễn Văn Thơ đã cùng với các võ sư của các môn phái khác tham gia thành lập Hội võ thuật Hà Nội. Do những thành tích đã đạt được cũng như những đóng góp rất lớncủa mình, ông được bầu làm Uỷ viên Hội đồng cố vấn Hội võ thuật Hà Nội.

Theo xu hướng phát triển chung của võ thuật cổ truyền Việt Nam, ông đã cho phép các môn đồ của mình mở võ đường riêng và từ những võ đường này đã đào tạo được nhiều môn sinh xuất sắc. Toàn môn sinh môn phái đã luyện tập không ngừng theo tinh thần võ đạo truyền thống của bản môn. Chính sự luyện tập ấy đã mang lại cho Thiếu Lâm Sơn Đông trên 100 huy chương các loại trong nhiều kì hội diễn võ cổ truyền Hà Nội được tổ chức hàng năm.

Đặc biệt với chủ trương đào tạo vận động viên hạt giống cho các môn thể thao võ thuật đỉnh cao, Môn phái đã cung cấp khá nhiều võ sinh giỏi. Thành tích mà các võ sĩ đạt được là niềm tự hào của nền võ thuật Việt Nam nói chung và niềm vinh dự của Thiếu Lâm Sơn Đông nói riêng.

Theo thời gian, sự phát triển của Sơn Đông ngày một lớn mạnh. Nhớ khi xưa vị Tổ môn phái một mình lang bạt, chỉ nhận có ba đồ đệ người Việt. Rồi đến Trưởng môn đời sau, ông cũng rất khắt khe và kỹ lưỡng trong việc nhận học trò. Theo truyền thống riêng của môn phái, khi muốn ra nhập bản môn, võ sinh phải sắm một lễ nhỏ đến xin Trưởng môn nhân. Sau khi kiểm tra tư cách, mục đích học võ hoặc thử khả năng cá nhân, Trưởng môn mới xem xét tuỳ theo từng trường hợp mà chấp nhận hay từ chối. Những người này sẽ được làm lễ Bái Tổ và chính thức là môn đồ của môn phái. Tuy nhiên đến nay, môn quy này đã có sự thay đổi cho phù hợp với sự phát triển và quảng bá võ thuật theo phong trào. Chỉ những môn sinh nào sau khi tham gia luyện tập trong môn phái một thời gian, thực sự đam mê theo đuổi võ công bản môn, có sự đóng góp cống hiến nhất định cho môn phái và nhất thiết phải có sự giới thiệu, bảo lãnh của sư phụ mình mới được phép làm lễ Bái Tổ, trở thành một môn đồ thân cận trung thành của môn phái Sơn Đông. Quy định này đã làm cho môn phái vừa có thể nhân rộng và phát triển hơn nữa, lại vừa không làm mất đi ý nghĩa giáo lý truyền thống của bản môn.

Hiện nay, Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông có 8 võ đường chính do các Võ sư, HLV là truyền nhân đời thứ 3 của môn phái truyền dạy. Từ các võ đường chính này, hàng chục các phân đường, tiểu phân đường ở khắp các miền tổ quốc và cả ở một số nước trên thế giới do các đệ tử môn phái phụ trách quản lý. Hàng chục Võ sư, HLV cùng hàng nghìn luợt môn sinh đã và đang theo học môn phái với tinh thần thượng võ cao quý của người Việt Nam cùng với bản sắc anh hùng vốn có của môn phái.

Do đánh giá cao tài năng và những cống hiến của ông Nguyễn Văn Thơ, năm 1998 Sở TDTT Hà Nội đã chính thức công nhận ông là Võ sư cao cấp - Trưởng môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông. Tới năm 2001, trong Đại hội Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông lần thứ nhất, Hội võ Cổ truyền Hà Nội cũng đã chính thức công nhận lịch sử môn phái cũng như toàn bộ hệ thống cơ cấu tổ chức của TLSĐ.

Cho đến những năm tháng cuối đời, dù tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng ông vẫn ngày ngày truyền dạy các khẩu quyết võ học tinh hoa của Thiếu Lâm Sơn Đông cho các cao đồ thân thiết của mình tại Tổng đàn môn phái ở 244 Lương Yên- Bạch Đằng - Hà Nội. Ông cũng luôn căn dặn các học trò của mình: "Chuyên cần luyện tập, rèn luyện bản thân, tận tâm tận lực làm rạng danh Môn phái".

Tuân theo lời giáo huấn trên các môn đồ của Thiếu Lâm Sơn Đông quyết tâm:

  • Đoàn kết xây dựng Môn phái ngày càng lớn mạnh.

Mở thêm nhiều võ đường, phổ biến rộng rãi kĩ thuật của Môn phái tới mọi tầng lớp thanh thiếu niên góp phần thúc đẩy phong trào TDTT quần chúng theo định hướng của Hội võ thuật Cổ truyền Hà Nội. Thông qua đó tuyển chọn và phát hiện nhân tài đóng góp cho các môn võ Quốc tế thi đấu TT với thành tích cao.

Cụ Nguyễn Văn Thơ

Thùng! Thùng! Thùng! Tiếng trống vang lên đầu chợ. Từ lâu nó đã trở nên một thông báo quen thuộc. Đoàn Sơn Đông bán cao đơn hoàn tán của ông Tàu Xềnh đã đến. Trai tráng thích thú. Trẻ con reo hò. Người già chuẩn bị mấy đồng hào mua thuốc. Chợ tan, bầu đoàn của ông Tàu Xềnh khuất dần cuối phố. Ấn tượng còn lại trong ký ức người dân nơi đây là những ánh đao loang loáng, chiếc côn mây vun vút rào lấy người múa như một bức màn. Chẳng ai nhớ đến thằng bé đánh trống.

Học võ và phiêu lưu

Sinh ra và lớn lên trên miền quê Thái Bình, cậu bé chỉ có cái tên duy nhất Nguyễn Văn Thơ bố mẹ cho để làm vốn. 12 tuổi, cậu bé lê bước chân non tơ vào đời, theo chân đoàn Sơn Đông mãi võ đi khắp 3 nước Đông Dương. Khi sức vóc ngày một lớn, việc đánh trống của Thơ được thay bằng đôi bồ chứa vật dụng mãi võ kẽo kịt trên đôi vai để mỗI khi đêm về, võ sư Trần Vi Xềnh truyền dạy những tuyệt học của Thiếu Lâm Sơn Đông cho chàng. Trước hết chàng được học về quyền pháp: Mai hoa, Liên hoa, Hỗn nguyên, Lục bộ, Hồng quyền… rồI đến đoản đao, song kiếm… Người ta biết đến Nguyễn Văn Thơ qua các màn biểu diễn công phu như: dùng búa đập đá đặt trên đầu, trên mặt, tay không chặt bể trái dừa, dùng giáo nhọn đâm vào yết hầu…

Năm 1938, võ sư Nguyễn Văn Thơ dừng gót chân phiêu bạt của mình ở Hà NộI và mở lớp dạy Thiếu Lâm Sơn Đông. Với một phương pháp huấn luyện và kỹ thuật biểu diễn hoàn toàn mớI mẻ, chẳng bao lâu, danh tiếng của lão võ sư cùng cùng Thiếu Lâm Sơn Đông đã trở nên quen thuộc khắp vùng. Song song vớI việc dạy võ thuật, võ sư Nguyễn Văn Thơ còn tham gia tranh tài cùng nhiều cao thủ xứ Bắc. Ngày 1/3/1954, một trong những ngày đáng nhớ nhất của võ sư Nguyễn Văn Thơ - đoạt giảI nhất trong cuộc thi đấu võ đài toàn miền Bắc. Kể từ những năm 80 trở lạI đây, khi phong trào võ thuật ở Hà Nội phục hồi, lão võ sư Nguyễn Văn Thơ cũng không quản tuổI già, tham gia một cách tích cực. Ngoài việc dạy võ tạI nhà riêng ở số 244, phố Lương Yên, tổ 1, phường Hai Bà Trưng, Hà NộI, lão võ sư còn trực tiếp tham gia hộI diễn võ thuật khu vực phía Bắc và toàn quốc, 3 lần đoạt huy chương vàng (kiếm 2 lần và Trung bình tiên 1 lần). Bên cạnh ông giờ đây còn có những cao đồ như các võ sư Nguyễn Văn Hùng, Giang Long Phúc, Nguyễn Văn Hải… đang truyền dạy và xiển dương những tuyệt học của Thiếu Lâm Sơn Đông

THIẾU LÂM SƠN ĐÔNG- SỰ KIỆN QUA ẢNH

Mời các bạn tìm hiểu đôi điều về Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông (một số người còn gọi là Thiếu Lâm Sơn Đông Bắc Phái) qua các bức ảnh vừa gợi nhớ những kỷ niệm, vừa mang tính sự kiện về con đường phát triển trong những năm gần đây.



Võ sư cao cấp Nguyễn Văn Thơ - Cố trưởng môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông thời trẻ



Hai vợ chồng Cố Trưởng Môn


Cố Trưởng môn phái TLSĐ trong một tiết mục biểu diễn nội công bản môn
những năm 1950



Cố võ sư Trưởng Môn thời kỳ làm huấn luyện tư vệ nhà máy



Đoàn Lân - Sư - Rồng của Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông đi biểu diễn phục vụ bộ đội kháng chiến




Hai vợ chồng Cố Võ sư- Trưởng môn phái TLSĐ ngày tết


Ông Trần Ngọc Ninh - một trong ba huynh đệ đồng môn duy nhất của Cố võ sư Trưởng môn phái- sau này đã mở gánh xiếc lưu động nhưng không thu nhận môn đồ.(tham khảo bài http://vothuatvietnam.org/index.php?action=show&id=19)

Ông Trần Vinh Quang sau một vài năm sinh sống tại Hà Nội đã vào Nam qui ẩn rồi từ đó không còn tin tức gì nữa.

Ông Nguyễn Văn Thơ chính thức trở thành Trưởng môn Thiếu Lâm Sơn Đông đời thứ 2 (Thầy Trần Vi Xìn là Trưởng môn đời thứ nhất tại Việt Nam). Tuân theo sự chỉ dạy của thầy, ông đã trở về quê hương Thái Bình mở những lò võ đầu tiên của mình.


Ảnh lưu niệm những thành viên sáng lập Hội Võ thuật cổ truyền Hà Nội- gồm các Lão Võ sư- Trưởng môn phái võ thuật tại HN ban đầu thành lập



Tiết mục biểu diễn của võ sư Trịnh Đức Hùng- Một cao thủ võ thuật bản môn đã từng gặt hái rất nhiều thành công trong và ngoài nước




Cố Trưởng Môn huấn luyện một số đệ tử ruột tại tư gia 244 Lương yên Hà Nội - Hiện nay là Tổ đường của Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông



Các Lão võ sư họp thường kỳ tại hội Võ thuật Cổ truyền Hà Nội



Võ sư Dương Ngọc Hải- nay là Trưởng Môn chính thức đời thứ 3 TLSĐ - đang thuyết trình về Lịch sử hình thành và phát triển Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông với Hội võ Thuật HN trong buổi công nhận chính thức TLSĐ là một trong những môn phái lớn nhất tại HN năm 2005.




Võ sư Trưởng Môn phái Thiếu Lâm Sơn Đông- Dương Ngọc Hải đang giới thiếu chiếc cup vô địch của Cố trưởng môn Nguyễn Văn Thơ dành được trong cuộc thi quyền thuật năm 1954 do đích thân Thủ hiến Bắc Việt bấy giờ trao tặng.



Phó trưởng môn Nguyễn Xuân Tùng đang trao cờ lưu niệm cho chủ nhiệm võ đường môn phái


Cố võ sư Trưởng Môn Nguyễn Văn Thơ đang trao giấy chứng nhận võ sư bạch đai cho một số đệ tử trong đại hội môn phái lần thứ nhất dưới sự chứng kiến của các quan khách và các thành viên Hội Võ thuật cổ truyền HN



Cuộc thi lên đai của một trong số các võ đường đang hoạt động của môn phái





Logo chính thức của môn phải Thiếu Lâm Sơn Đông

Thiếu Lâm Sơn Đông Bắc Phái



Chùa thiếu lâm là đất hội võ của Trung Quốc thời xa xưa, là nơi tụ hợp tinh hoa võ thuật mười phương, từ đó hình thành một môn phái Thiếu Lâm được người đời hết sức tôn sùng.
Có thể nói, các môn phái sau này đều bắt nguồn từ Thiếu Lâm, nhờ các bậc danh gia về võ thuật sáng tạo, biến đổi các chiêu thức và tự tìm cho riêng mình những nét đặc trưng mà tạo thành các môn phái khác nhau. Mỗi môn phái đều có điểm mạnh, điểm yếu và sở trường riêng, các đòn đánh mang phong cách đặc trưng của môn phái đó.
Bắt đầu từ thời Minh Thành Tổ, triều vua Vĩnh Lạc Hoàng Đế (Khong năm 1403 theo tây lịch), Thiếu Lâm hình thành ba dòng chính:

1. Thiếu Lâm Nam Phái Tung Sơn.
2. Thiếu Lâm Sơn Đông Bắc Phái (TLSDBP).
3. Thiếu Lâm Bắc Phái Gia Truyền.

TLSDBP ra đời do công lao của một vị võ nữ siêu phàm sáng lập nên.
Dưới thời nhà Minh, dòng họ Âu Dương giàu có ở Tô Châu mộ tiếng chùa Thiếu Lâm, đã gửi có ba người con là: Âu Dương Tòng Đức, Âu Dương Tòng Bình và Âu Dương Minh Châu (nữ) lên núi Thiếu Thất tầm sư học đạo. Trải qua công phu rèn luyện, cả ba đã trở thành những võ lâm cao thủ có võ công thâm hậu lại có óc sáng tạo sâu rộng. Sau này Âu Dương Minh Châu tiếp tục nghiên cứu và bà đã sáng lập ra một chi phái mới của Thiếu Lâm ở miền Bắc đất Hoa Hạ, đó là TLSĐBP nổi tiếng nhất trong võ lâm nhờ các công phu về ngạch công, trong đó Ưng trảo công là môn công phu bậc nhất. Qua nhiều thế hệ, các danh gia võ thuật tiếp tục nghiên cứu và phát triển thêm hình thành nên các đặc thù riêng của TLSĐBP.


VÕ ĐẠO - THIẾU LÂM SƠN ĐÔNG BẮC PHÁI
Vì sao TLSĐBP lưu truyền được qua hàng trăm năm? Đó chính là nhờ đạo học võ của Thiếu lâm Sơn Đông Bắc phái:
1. TLSĐBP thấm nhuần học thuyết âm dương

TLSĐBP cũng như bất kỳ một môn phái võ thuật nào để được chấp nhận, được tôn trọng và lưu hành trong giới võ lâm hẳn phi hội tụ được tinh hoa võ học, phi có ưu thế riêng, đường giao lối đấu độc đáo, công năng quyền biến siêu việt, mà nhất là phi chứa trong mình một cái thuật làm cho thân thể khoẻ mạnh và trường thọ.

Bất kể loại quyền thuật nào cũng nhấn mạnh việc làm khoẻ thân mình là ý nghĩa trọng yếu thứ nhất, đó là phi duy trì được sự cân bằng âm-dương trong cơ thể: "Trong luyện: Tinh-Thần-Khí, ngoài luyện: Thân-Pháp-Bộ" hay: " Trong luyện: hơi thở, ngoài luyện: Gân-Xương-Da". Như thế Âm bằng, Dương mật, tinh thần ổn định, chân khí theo về. TLSĐBP đã tôn cái mục đính thiết thực ấy lên hàng đầu mà dung dưỡng lấy "Thần" và "Khí", bởi "Nhân thần" và "Sinh khí" là cốt lõi của sự sống: "Thần vi bản, khí vi căn. Tuyệt căn can bản, tuyệt bản hư căn". (Thần là thân ngọn, khí là gốc rễ, chết rễ khô cây, chết cây mục rễ). TLSĐBP đã vận cái lẽ hiển nhiên đơn giản mà vô cùng sâu sắc ấy trong các phép tinh luyện của môn phái để trở thành một phương pháp khoa học trong rèn luyện thân thể. Khoa học ở chỗ không được đi trật đường ray của quy luật: Thiên-Nhân-Địa, là tạo được sự thống nhất, sự hoà hợp giữa các yếu tố ấy.

Sợi chỉ đỏ trong luyện pháp công của TLSĐBP là đạt đến "Âm-bình, Dương-mật". TLSĐBP đã truyển hoá được cái tinh thần dịch học huyền vi này vào trong từng đường quyền thế cước làm cho lẽ Âm-Dương được thấu suốt, được thấm nhuần trong các chiêu thức môn phái. TLSĐBP đã trở thành một trong cái thuật rèn luyện thân thể thấm đẫm ý vị triết học đông phưng thần bí, bởi nó tuân theo quy luật biến hoá khôn lường của thuyến học Âm-Dưng, đạt được võ nghệ o diệu kỳ thú như sự vận động không ngừng của tạo hoá muôn sắc diện vậy. Các cao thủ của TLSĐBP trong giao đấu dùng quyền cước rất phóng khoáng, đòn đánh ra liên tiếp lợi hại. Có thể trong khi đang giao đấu, tay phi sử dụng binh khí, bất chợt chuyển qua tay trái khiến đối phưng khó lòng lường được đòn đánh. Đang chém một thế kiếm, bất chợt phóng cước đo quyền, chợt cao chợt thấp, chợt tả chợt hữu, khuynh đo vô lường. Các đòn dánh của TLSĐBP đặc biệt thiên biến hn hẳn các môn phái khác. Chẳng hạn như thế: "Song cước đồng phi", đấu sĩ đang đứng trên mặt đất, chợt nhảy vọt qua đầu đối phương, chân phi đá vào mặt, chân trái đá búng ngược vào gáy đối thủ. Hoặc thế: "Anh hùng độc lập", đấu sĩ bằng mọi cách lừa đối thủ tới rồi bất thần búng người lên như pháo thăng thiên, hai tay dang ra như cánh đại bàng, chân co, chân duỗi muốn đá vào mặt đối phưng tuỳ ý. Trong chiến đấu, ở TLSĐBP bất luận là kỹ thuật phòng thủ hay kỹ thuật tiến công đều không xa rời sự biến hoá của Âm-Dương. Nếu có đối kháng, TLSĐBP vẫn đủ cả công-phòng, tiến-thoái, cưng-nhu, động-tĩnh, hư-thực, kỳ-chính (Kỳ là đánh úp, chính là đánh trực diện), đóng-mở, vv... hết sức linh hoạt, đa biến. Các mâu thuẫn đối lập đó đều hình thành từ nguyên tắc cơ bản căn cứ vào Âm-Dương. Phép biện chứng triến học cổ đại phưng Đông đối với võ thuật TLSĐBP quả kỳ đắc dụng và thiết thực.

Cái thuật làm cho khoẻ và sống lâu đơn giản chỉ là phép luyện thành công sao cho Âm-Dương giao hoà trong cơ thể. Sự cân bằng Âm-Dương ấy chính là hạt nhân hợp lý làm nên công dụng thần kỳ của võ thuật TLSĐBP.
2. "Đức cao hơn nghề" là phương châm tồn tại TLSĐBP

Võ đức (Đạo đức võ) là tinh thần của võ thuật, tôn cao võ đức là truyền thống nền tảng của TLSĐBP.

Thời Minh, trong môn phái Thiếu Lâm có soạn ra "Thiếu Lâm thập điều giới ước" lấy đó làm khuôn vàng thức ngọc để rèn rũa đạo đức cho các môn đồ, ai vi phạm sẽ bị "thanh quy cùng tội", thậm chí còn bị khai trừ khỏi môn phái.
Là con đẻ của Thiếu Lâm tự cổ xưa, TLSĐBP đã tiếp thu, nâng niu, chau chuốt những luật đạo mẫu mực ấy mà truyền cho lớp môn sinh đời hậu. Ngày nay, các võ sư của TLSĐBP đã trên tinh thần của "thập điều giới ước" mà nêu ra tám điều răn dạy môn sinh với những nghiêm cấm cụ thể:

1. Không phản thầy, phế đạo
2. Không dụng võ để đánh người.
3. Không kiêu khi thắng, nản khi bại.
4. Không làm điều ác, không ham sắc dục.
5. Không ham mê cờ bạc.
6. Không uống rượu, không hút thuốc trước, trong và ngay sau buổi tập.
7. Không nghiện ngập, rượu chè, nghiện hút, tiêm chính ma tuý.
8. Không cậy thế khoe khoang võ nghệ để thách thức thi đấu với các lò võ khác.

Các vị sư tổ của môn phái hết sức nghiêm ngặt trong việc lựa chon người dạy đạo: "Đạo cấm truyền bừa bãi, phi truyền cho người hiền lưng, kẻ ngang ngược bất nghĩa không truyền (Ngang ngược tất làm loạn, bất nghĩa tất phụ n)", nên TLSĐBP ngàn năm vẫn theo cổ truyền thu nhận rất ít đồ đệ, ai đã ra nhập môn phái đều được giới giang hồ trọng nể về tài năng và đức hạnh.

TLSĐBP rèn luyện cho người ta c về võ thuật lẫn võ đức, con người được phát triển toàn diện, khoẻ về thể xác, đẹp về tâm hồn. ấy là căn nguyên tạo nên sự tồn tại và phát triển sâu gốc, bền rế của môn phái qua hàng thế kỷ nay...

()